Pages

26.2.08

February 26, 2008: Hoa đào năm ngoái...

Thôi Hộ, một danh sĩ đời nhà Đường (618-907), nhân dự hội Đạp Thanh đến Đào Hoa Trang, gõ cửa một nhà xin được giải khát. Một thiếu nữ đứng thập thò bên cửa đưa nước cho chàng. Nàng đẹp, duyên dáng, e lệ. Chàng đưa tay tiếp lấy bát nước. Đôi tay trai gái chạm nhau. Nàng ngượng ngùng, cúi mặt xuống. Đôi má hây hây đỏ như đóa hoa đào. Chàng rụt rè, ngượng nghịu. Đoạn từ giã đi.

Nhưng rồi đèn sách và mộng công hầu không xóa mờ hình bóng của giai nhân. Đào Hoa Trang vẫn gợi lên một hình ảnh đầm ấm trong trí não, khiến lòng chàng nho sinh chan chứa biết bao tình cảm mặn nồng...

Rồi năm sau, ngày hội du xuân đến. Thôi Hộ tìm đến Đào Hoa Trang. Cảnh cũ còn đó, nhưng con người xưa vắng bóng. Cửa đóng then cài. Chỉ có ngàn hoa đào rực rỡ phe phẩy theo gió xuân như mỉm cười, chào đón khách du xuân.

Ngẩn ngơ, thờ thẫn trước cảnh cũ quạnh hiu, Thôi Hộ ngậm ngùi:

- Hay là nàng đã về nhà chồng!

Từng bước một, chàng quay bước trở ra. Lòng cảm xúc vô hạn, rồi muốn ghi lại mấy dòng tâm tư của mình, chàng thảo mấy câu thơ trên cửa cổng:

Năm ngoái ngày này vẫn cửa trong, thieunu3.jpg

Hoa đào mặt ngọc đối vầng hồng.

Mặt hoa nay biết đi đâu vắng?

Chỉ thấy hoa đào cợt gió đông.


Nguyên văn:

Khứ niên kim nhựt thử môn trung,

Nhơn điện đào hoa tương ánh hồng.

Nhơn điện bất tri hà xứ khứ?

Đào hoa y cựu tiếu đông phong.

Chiều đến, nàng thiếu nữ họ Đào cùng thân phụ đi viếng người thân trở về. Nàng theo sau cha, chợt nhìn lên cổng thấy bốn câu thơ, nét chữ tinh xảo, ý thơ dồi dào, nàng hiểu rõ tâm tình của khách du xuân năm ngoái. Nàng buồn bã thở dài, hối tiếc duyên vừa gặp gỡ lại khéo bẽ bàng.

Rồi ngày này sang ngày khác, nàng thiếu nữ họ Đào vẫn tựa mình bên cửa cổng, mong đợi và hy vọng người khách hào hoa phong nhã xin nước năm xưa. Nhưng ngày lại ngày qua, mấy lần bóng chiều xuống, bóng người xưa chẳng thấy mà chỉ thấy vài cánh chim chiều bạt gió, lẻ loi từ ngàn phương kêu bạn đổ về bằng một giọng não nùng...

Nàng âm thầm gạt lệ. Nhưng lệ vẫn trào lên khóe mắt, đẫm lên đôi má. Rồi đông qua xuân đến, hè lại thu sang, lá rơi rụng bay lả tả phủ đầy thềm. Trời thu hiu hắt. Cảnh sắc thu thêm giục khách sầu đau. Rồi mỗi khi xuân về, ánh thiều quang ấm áp, ủ ấp trên ngàn cây nội cỏ càng gợi lại nỗi nhớ nhung hình ảnh của ai làm dằng dặc cõi tâm tư.

thieunu4.jpgNàng cảm thấy đời hoàn toàn tuyệt vọng. Rồi từ ấy nàng bỏ ăn bỏ ngủ, thân hình tiều tụy, dung nhan võ vàng. Thân phụ ngày đêm lo lắng, tìm thầy thuốc. Nhưng nào biết đâu: "Nhược hữu lương y viên tuyệt mạng, tùng lai vô dược liệu tương tư" (Có thầy giỏi cứu được sự sống cho người, chớ không có thuốc chữa bịnh tương tư).

Biết không sống được, nàng đành thuật lại tâm sự của mình cho cha già nghe và xin tha tội bất hiếu. Người cha xúc động đau khổ cho số phần đen bạc của đứa con gái duy nhứt của mình. Nhìn thấy đứa con nằm thiêm thiếp trên giường như chờ đợi tử thần, ông lão thương con nóng lòng, đâm liều chạy tìm người đã đề thơ trên cổng. Nhưng hạc nội mây ngàn tìm đâu cho thấy.
Người cha đau khổ ấy bối rối, cứ chạy ra chạy vào, lòng mang một mong mỏi yếu đuối. Trong giờ phút cuối cùng may được gặp chàng trẻ tuổi xa lạ đã gây sóng gió bão tố trong gia đình ông mà giờ phút này, ông cho là vị cứu tinh của gia đình, nên ông lại chạy kiếm nữa...

Vừa ra khỏi cổng, bỗng chạm phải một người. Ông ngửng mặt nhìn. Đó là một thư sinh tuấnthieunu2.jpg tú. Thấy ông, mặt mày giàn giụa nước mắt, cử chỉ hốt hoảng, chàng thư sinh thăm hỏi. Ông vừa bươn bả đi vừa kể lể. Nhưng kể chưa dứt câu chuyện, chàng thư sinh bỗng ôm mặt khóc. Ông lão lấy làm ngạc nhiên, chưa kịp hỏi thì chàng thư sinh nói:

- Tôi là Thôi Hộ, người đã đề bài thơ trên cổng...

Chàng chưa dứt lời, ông đã mừng rú lên rồi lôi sền sệt chàng vào nhà, đưa thẳng đến phòng.
Nhưng nàng thiếu nữ cũng vừa trút hơi thở cuối cùng.

Nhìn nàng thiếu nữ nặng tình yêu đã vì chàng mà vóc liễu tiều tụy, dung nhan võ vàng, chết một cách thảm thiết, chàng cảm động quá, quỳ bên giường, cầm lấy tay nàng. Chàng úp mặt vào mặt nàng, khóc nức nở!

Lạ thay, nước mắt của chàng rỏ xuống mặt nàng thiếu nữ họ Đào, thì nàng bỗng từ từ mở mắt ra đăm đăm nhìn chàng, trên môi điểm một nụ cười tươi thắm. Nàng đã sống lại. Ông già họ Đào mừng rỡ. Chàng thư sinh họ Thôi hớn hở vui tươi.

Trong "Đoạn trường tân thanh" của cụ Nguyễn Du, đoạn diễn tả Kim Trọng sau khi về Liêu Dương hộ tang chú, quay trở lại vườn Lãm Thúy để tìm Kiều, có câu:

Trước sau nào thấy bóng người,

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.

Đó là do điển tích trên.

21.2.08

February 21, 2008: Thư gửi con gái đang chọn lựa người yêu

Con yêu mến!

Việc lựa chọn người ấy phải do con tự định đoạt, vì việc đó quan hệ trọn đời con. Ý kiến của ba chỉ là để hướng dẫn con phần nào thôi.

Ba hân hoan tưởng tượng đến một ngày nào đó con gái ba với cặp má ửng hồng e lệ, giọng nói run run cảm động, báo cho ba biết một chàng trai sắp sửa đến xin ba được cưới con.

Khi ấy, ba sẽ hoàn toàn sung sướng với hi vọng rằng chàng rể của ba không phải là một anh chàng quá bảnh trai và khéo nói. Vì một chàng trai như thế thường là được nhiều cô gái say mê và tính tình của họ thường là kiêu kì, thiếu chung thủy!

Ba không ưa những anh chàng quá chải chuốt bề ngoài. Sự chải chuốt ấy chiếm quá nhiều thời giờ trong đời họ, còn đâu dành cho hạnh phúc của kẻ khác!

Ba không ưa những anh chàng quá lập dị, ăn mặc, cử chỉ lố lăng. Họ đâu biết thích ứng với hoàn cảnh và cư xử cho phù hợp với xung quanh?

Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra thông thái, không ai có thể làm vừa lòng họ. Họ tự phụ với sự hiểu biết của mình, song thực ra họ thường không quyết đoán và kém phần khẳng khái. Trí óc đa dạng của họ làm người khác thán phục, nhưng không sưởi ấm một ai!

Ba không ưa những anh chàng quá tỏ ra ham công tiếc việc. Họ không còn thì giờ để thưởng thức thiên nhiên, không biết sống hồn nhiên đơn giản, và không còn đủ tâm trí khoáng đạt để yêu thương. Công việc của họ chẳng khác gì những vực sâu vùi lấp tâm hồn họ.

Ba không ưa những anh chàng tỏ ra quá đạo đức. Quy phạm đạo đức của họ che mắt cả thế giới hữu hình, làm họ thiếu thực tế. Họ thường đòi hỏi quá đáng với người vợ và quá ít quan tâm đến giá trị của miếng cơm manh áo.

Ba không ưa những anh quá giàu sang. Họ còn bận tâm lo cho sản nghiệp mỗi ngày một lớn, của cải mỗi ngày một nhiều. Như thế còn đâu cho tình gia đình?

Ba không ưa... Ba không ưa...

Có lẽ con sẽ nghĩ thầm: Thế người ta cũng không ưa ba thì sao?

Khoan đã! Người chồng của con gái ba, thì thế nào ba chẳng ưa... miễn là họ chân thành. Nhất là phải quân bình, đừng quá thiên lệch về một đức tính nào ba kể trên. Ba chỉ cầu mong ở họ một tâm hồn cao thượng, dù ở bất kì một địa vị nào...

Theo Mực Tím

13.2.08

February 13, 2008: Tết 2008, truỵ lạc

Tết... mỗi người đều có dự định để đón nó và có cảm về nó khác nhau, riêng tớ thì năm nào cũng "bơi" trong rượu bia. Thành lệ 1h sáng mùng 1 đều khai đao đầu năm ở nhà tớ, mọi năm, vì tinh thần trách nhiệm của gia chủ cao, nên tớ chỉ uống cầm hơi để còn bít đường "tiễn bạn... về nhà". Năm nay, nhìn lại 1 năm, chán trong chán ngoài tớ quyết định thả nổi, kết quả là tàn tiệc vào lúc 6h30 sáng mùng 1 và đóng cửa xong tớ chẳng biết gì...

Hệ quả dây chuyền là suốt mấy ngày tết tớ chỉ la cà nhà các bạn học cũ, hết nhà thèng này lại đến nhà thèng kia... 1 chuỗi say - tỉnh, tỉnh -say bất tận đến tận hôm nay vẫn còn say.

Tết 2008 tớ được cái j??? Có trời mới biết hết. Nhưng cái này thì chắc chắn phải up lên thui, tớ chụp được của thèng bạn làm phó bí thu phường NCT của tớ và cái toy trên ngực nó là của thèng bạn khác... chứ không phải của nó à. Đúng là vui hết biết!!!

1.2.08

February 01, 2008: Trích đoạn hay của Hồi Ký Tâm Phan


NGƯỜI VIỆT Ở THỤY SỸ


...Cách đây 3 tuần, tôi rất vui khi nhận được đt của chị mời tới nhà chị dự tiệc Sinh nhật con trai chị 10 tuổi. 2 vợ chồng tôi rất háo hức, lựa chọn quà cho cậu bé và mong đợi sẽ được gặp nhiều người Việt ở bữa tiệc này. Quả đúng như vậy, nhà chị hơi xa trung tâm nhưng rất ấm cúng và đông vui, Tây ta lẫn lộn, trẻ con nô đùa chạy khắp nhà. Không khí hôm đó thật ấm cúng, các chị vào bếp bưng ra những món ăn mà nhìn đã thấy “nhớ nhà”: nem (chả giò), nộm (gỏi), gà lagu, bò sốt vang (bò kho). Tôi được gặp nhiều đồng hương, được nói tiếng Việt thấy vui lắm, ai tôi cũng hỏi chuyện tíu tít...

Sau một hồi thì tôi ngồi túm tụm với mấy ông chồng bàn chuyện chính sự (Hoàng Sa-Trường Sa), còn Simon thì ngồi với các bà... buôn chuyện bếp núc. Mặc dù ngồi quay lưng lại với chồng nhưng tôi vẫn để nửa tai nghe chuyện chồng (nhỡ có lúc ông ý cần phiên dịch...) và tôi hơi khó chịu với những điều nghe thấy...

Trong đám các bà thì có 1 bà chưa chồng nói được chút tiếng Anh đại diện ngồi cạnh nói chuyện với S nhưng câu chuyện ko dừng ở mức độ xã giao mà đi sâu vào đời tư tiền bạc. S thì lại rất vô tư nghĩ người VN vẫn hay vậy, hỏi tên tuổi làm gì ở đâu ngay từ đầu nên anh trả lời rất thành thật. Tệ hơn nữa, chị này trước mặt S thì tỏ ra quan tâm ân cần hỏi han nhưng moi được thông tin nào là ngay lập tức quay sang buôn với mấy bà kia = tiếng Việt ngay trước mặt anh, biết rõ rằng anh ko biết tiếng Việt. Không cần biết nói gì mà riêng hành động đó đã là bất lịch sự rồi, lại còn để tôi nghe thấy (vì chị ta nói bô bô ra ấy): này, chúng nó có tiền đấy.. đã mua nhà rồi cơ mà, con vợ nó đeo nhẫn kim cương kìa.. thằng này đẹp giai mà hiền nhỉ...

Tôi nghe đã thấy hơi “ngứa” nhưng vờ như không nghe thấy, vẫn nói chuyện bình thường với các ông chồng (như các bà vẫn tưởng), nhưng rồi tôi nghĩ chuyện vớ vẩn mấy bà rỗi việc ấy mà, mình cũng chẳng giao du thắm thiết với họ nên... bỏ qua.

Ngồi bàn chuyện chính sự với các ông chồng cũng rất thú vị, tôi nói chuyện nhiều nhất là với anh L Việt Kiều hơn 30 năm rồi. Anh đã sống qua thời chiến và hiểu biết về chính trị nên chúng tôi nói chuyện rất hợp gu. Anh L cũng rất vui tính, hay chọc mấy bà và cũng hay bị mấy bà chọc quê. Tôi thấy thích cái không khí đầm ấm thế này và thầm mong có thêm nhiều buổi hội họp như vậy trong tương lai...

2 hôm sau thì S đi công tác ở Bangladesh (lũ lụt), tôi ở nhà 1 mình buồn, may nhận được email của anh L về mấy tin tức sự vụ, liền reply cám ơn & hỏi anh có vụ party gì cuối tuần cho em bám càng với. Vừa gửi đi xong đã thấy chuông đt reo, anh L gọi: “chồng đi công tác hả em? ăn 1 mình có buồn ko? qua anh làm hủ tíu cho ăn nè”. Nghe thì cũng hấp dẫn nhưng lúc đó tôi đã nấu cơm tối rồi nên hẹn hôm khác.

Hôm sau anh L tới đón tôi qua nhà anh ăn tối. Tôi mang 1 cái bánh gatô sang, coi như góp tiệc liên hoan, mặc dù chỉ có 2 người. Căn hộ anh ở được bài trí rất khéo và trang nhã, anh nuôi 1 con vẹt nói tiếng Pháp rất dễ thương. Anh bật nhạc của Quang Dũng, những bài hát nghe rất ấm nồng (tôi cũng thích giọng ca của QD). Anh thì lúi húi trong bếp làm hủ tíu và mỳ hoành thánh trong khi tôi chơi với con vẹt. 1 lúc sau bàn tiệc được dọn ra, món hủ tíu & hoành thánh anh làm còn ngon và đủ vị hơn cả ngoài tiệm, từ nước lèo, hành mỡ... tới những viên hoành thánh nhân tôm thịt, thơm ngon vô cùng. Lâu lắm rồi tôi mới được ăn 1 tô hủ tíu mỳ ngon như vậy. Vừa ăn 2 anh em vừa nói chuyện chính trị xã hội rất thú vị.

Sang tới phần dessert tôi mới hỏi anh đã đọc blog của tôi chưa? vì tôi có gửi anh cái link entry “Thằng Tàu to gan thế nào” để cùng thảo luận với anh về Hải quân TQ. Anh nói anh chưa đọc mà khi vào blog tôi anh đã mò ngay tới entry “Sex trước hôn nhân”. Tôi cười phá lên nói: “đàn ông là vậy phải ko? cứ thấy chữ sex là làm trước, cái khác tính sau?!!”. Chúng tôi cùng cười và từ đó chủ đề chuyển sang Sex...




SEX TRƯỚC HÔN NHÂN

Vấn đề thứ nhất: Sex Trước Hôn Nhân

...Tôi đã quan hệ sex với người yêu hồi tôi 19 tuổi. Phải nói là nó rất tuyệt vời và làm cho tình yêu của chúng tôi thêm thăng hoa. Chúng tôi yêu nhau, rất tâm đầu ý hợp, và vô cùng hạnh phúc. Gia đình 2 bên đều vun vén. Khi đó cả 2 đều là sinh viên và sống cùng gia đình (mỗi đứa 1 nhà), khi thì sex ở nhà anh ấy, khi thì ở nhà tôi. Các cụ cũng biết nhưng không ngăn cấm mà cũng không can thiệp, lờ đi coi như không biết. Như vậy là chúng tôi cũng thoải mái, ko phải lén lút cái gì, chỉ cần kín đáo và tế nhị thôi (nghĩa là tôn trọng người khác khi họ tôn trọng chuyện riêng tư của mình).

Tôi không bao giờ nghĩ mình như vậy là “mất trinh”, là “đáng xấu hổ”, là lo sợ “ko thể lấy ai khác ngoài anh ấy”. Thực lòng, tôi sợ mất danh dự, mất lòng tự trọng, mất tình nghĩa, mất nhân tính, mất đạo đức... chứ “mất trinh” thì có lẽ nó là cái cuối cùng trên đời này tôi sợ mất. Nói như vậy, không phải tôi coi thường trinh tiết mà động cỡn thấy giai là fuck (xin lỗi!). Ý tôi là “cái trinh” không phải là cái gì to tát cả. Nó ko phải tiêu chuẩn để đánh giá đạo đức con người. Nó cũng ko phải là cái quyết định vận mệnh của 1 đời người. “Mất trinh” là cái gì? Là đã có sex rồi chứ gì? Sex thì có gì là xấu? Ngược lại, nó rất đẹp, nó làm cả 2 cùng sung sướng, hạnh phúc và yêu nhau hơn. Nó là thần dược kỳ diệu cho tình yêu thêm nồng. Và dĩ nhiên càng yêu nhau, cả 2 càng muốn lấy nhau, và chắc chắn hôn nhân ấy sẽ hứa hẹn nhiều hạnh phúc hơn là những hôn nhân không có sex hay sex nhạt nhẽo. Tôi yêu người yêu tôi. Tôi quan hệ sex với anh là hoàn toàn tự nguyện (chứ không phải “cho-nhận”) vì tôi muốn cả 2 cùng được thăng hoa, cùng lên đến đỉnh cao của hạnh phúc. Vậy tôi quan hệ sex với người tôi yêu thì có gì phải xấu hổ???

Rồi xong! Tôi đã mất trinh! Nếu đã mất trinh rồi thì fuck 1 lần hay 1 tỉ lần thì có khác gì nhau? làm gì có con chip đếm page view gắn ở dưới đấy mà lo? Nếu đã mất trinh rồi thì fuck 1 thằng hay 1 tỉ thằng, ai biết? Nhưng sao tôi ko làm điều đó? Sao tôi không đi fuck tứ tung đi cho nó bõ cái công “mất trinh”? hơ! Vậy thì cái gì ngăn tôi lại? Trinh thì mất rồi, sợ gì??? Xin thưa, tôi sợ mất Lòng Tự Trọng ạ. Tôi sợ nhất là mất lòng tự trọng với bản thân mình. Không có gì nhục nhã hơn là tự mình khinh mình, ghê tởm mình. Tôi rất coi trọng cái đạo đức, tiết hạnh của mình, cái pride (niềm tự hào) của mình chứ ko phải cái “màng trinh” vớ vẩn. Vì Lòng Tự Trọng - tôi không đi ngủ lang, nay thằng này, mai thằng khác. Vì Lòng Tự Trọng - tôi chỉ chung thủy với 1 người tôi yêu mà thôi (chứ ko phải vì anh lấy mất trinh tôi thì tôi chung thủy với anh đâu nhé!)...



Mục Lục

Từ ngày bắt đầu viết Hồi ký (15/10/07) tới giờ đã được 1 tháng mà mình vẫn chưa có kế hoạch sẽ viết gì cho những chương tiếp theo.

5 chương đầu được viết ra theo cảm hứng bất chợt nên có hơi lộn xộn về trình tự thời gian. Hôm nay mình mới ngồi lại vạch rõ mục lục, cũng là để tự nhắc mình đi theo đúng cấu trúc vạch sẵn (bệnh nghề nghiệp.. thông cảm). Tính mình nếu không có tổ chức kế hoạch sẵn là hay đi lung tung nên bây giờ phải viết mục lục. Có gì thì mọi người nhắc nhé. Ai quen thân thấy Tâm có quên sự kiện chi tiết gì thì nhắc luôn thể nhé..hehe...

Bạn muốn xem chương nào thì click vào chương đó, đường link sẽ dẫn bạn tới nơi. Cheers*

Chương 1: Ngày Duyên Số

Thể loại tâm lý, tình cảm, bi kịch..

Chương 2: Người Thứ Ba

Thể loại tình cảm lâm li, lãng mạn, cấm trẻ em dưới 18 tháng tuổi

Chương 3: Simon

Thể loại tình cảm, lãng mạn, cấm trẻ em dưới 20 tháng tuổi vì có câu “Trao Phân Gửi Thận”

Chương 4: Chị Thảo

Chương 4 Phần 2: Stockholm

Chương 4 Phần 3: Ngày Nổi Lửa

Thể loại hành động, tình cảm, bi kịch (theo trình tự thời gian thì chương này phải là chương 17)

Chương 5: Những tháng ngày tươi đẹp

Thể loại hình sự, trinh thám, hành động, mafia, tình cảm, tâm lý

Chương 6: Con Đĩ

Chương 6 Phần 2: Chiến

Chương 6 Phần 3: Phởn

Chương 6 Kết: Xử Lý Triệt Để

Thể loại hành động, tâm lý, bi kịch

Chương 7: Câu chuyện Thượng Hải

Chương 7 phần 2: Em Gái Thượng Hải

Chương 7 phần 3: Mối Tình Thượng Hải

Chương 7 phần 4: Mối Tình Thượng Hải (cont)

Chương 7 phần 5: Gia Đình Quảng Châu

Thể loại kiếm hiệp, anh hùng trượng phu, Hồng Lâu Mộng, tình cảm, lãng mạn, cấm trẻ em dưới 3 tháng tuổi

Chương 8: Thị trường Sex ở Thái Lan

Thể loại đồi trụy, too hot, cấm trẻ em trên 70 tuổi

Chương 9: Sri Lanka – hòn đảo thần tiên

Thể loại cổ tích, văn hóa, tùy bút

Chương 10: Giá trị của cuộc sống

Thể loại tâm lý, bi kịch

Chương 11: Đụng độ với Gangster

Thể loại trinh thám, hình sự, gangster, xã hội đen (kiểu) Hongkong, hành động, bạo lực tàn khốc, máu me đầm đìa

Chương 12: Mẹ tôi với Tử Thần

Thể loại tình cảm, tâm lý, bi kịch

Chương 13: Tuyệt vọng ở Macau

Thể loại hình sự, tâm lý, bi hài kịch

Chương 14: Dr. Warin

Thể loại tình cảm, tâm lý, bi kịch, tùy bút

Chương 15: Yangon – Thành Phố Buồn

Thể loại bi kịch, tùy bút

Chương 16: Người yêu part-time

Thể loại tình cảm, lãng mạn, tâm lý xã hội, cấm trẻ em dưới 15 tuổi (cấm thật đấy)

Chương 17: Khủng bố tinh thần

Thể loại chưởng cổ (vì có Lão Bà Bà 70 tuổi song phi, nhảy cao đá xoay..), hình sự trinh thám, hành động, kiếm hiệp, vũ lực tàn bạo

Chương 18: Salaam Bombay

Thể loại Bollywood Ấn Độ, văn hóa, lãng mạn, tùy bút

Chương 19: Áo cưới Saree ( Ri)

Thể loại cổ tích, tâm lý, lãng mạn, bi hài kịch

Chương 20: Vui buồn Koh Samui (Thailand)

Thể loại tâm lý, lãng mạn, bi hài kịch

Chương 21: Đời sinh viên ở Sydney

Thể loại giáo dục, hành động (tích cực), tùy bút, phóng túng, ăn chơi sa đọa, đú đởn (ơ ..sinh viên mà )

Chương 22: Cô bé tên Đình Đình

Thể loại tình cảm, bi kịch, tâm lý, lãng mạn

Chương 23: Sự văn minh của Xã hội Úc

Thể loại hành động (tích cực), văn hóa, giáo dục, tùy bút

Chương 24: Thuyền về bến đỗ

Thể loại tuồng, chèo, cải lương, sến

Ngoài ra Tâm cũng muốn viết về 1 số đề tài như sau (hãy click vào đề tài mà bạn quan tâm nhé)

Gay có phải là 1 Problem?!!

Giáo dục trẻ em bằng vũ lực?!!!

SEX trước Hôn nhân

Tình Người !!!

Entry Liên Hiệp Quốc - kêu gọi Tình Đồng Hương trong Cộng đồng người Việt ở nước ngoài

Cuộc đời và Số phận

Chung sống tiền hôn nhân

Sự xa xỉ của phương Tây

Bảo vệ môi trường – Sự nóng dần của Trái Đất

27.1.08

January 27, 2008: Cơn Đau Cuối Cùng

Cơn Đau Cuối Cùng

http://img257.imageshack.us/img257/4348/lehieuvol5aw0.jpg

Artist: Lê Hiếu
Composer: Thái Thịnh


Đứng bên em im lặng thật lâu
Nhìn thấy nhau cứ thêm u sầu
Trái tim anh đang ghìm thật sâu
Từng nỗi đau mà em muốn dấu.

Biết bao nhiêu ân tình của ngày xưa
Còn lại đây vài phút giây thôi cũng chẳng còn chi nữa
Năm tháng bên nhau êm đềm của hai đứa
Từ đây sẽ rất xa.

Nếu em không thể nào ở lại đây
Vì lí do hết yêu anh rồi
Nếu hôm nay em đành lòng chia tay
Vì lúc xưa là anh có lỗi.

Chúc cho em luôn tìm được niềm vui
Từng niềm vui là những nỗi đau riêng một mình anh thôi
Xin cứ cho anh thêm một lần em hỡi
Một cơn đau sau cuối.

[ĐK:]
V ì em đã muốn như thế
Anh sẽ như thế, anh sẽ ghi sâu bao điều lỗi lầm
Từ đây cho đến muôn kiếp, anh sẽ âm thầm
Vùi chôn bao nỗi yêu thương lặng câm.

Và em đã muốn như thế
Em cứ như thế, em hãy quên đi cuộc tình chúng mình
Từ đây cho đến muôn kiếp, anh sẽ vô tình
Làm sao anh dám trông mong em về, với anh.

January 27, 2008: Ngày Mai Em Đi

Ngày Mai Em Đi

http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2007/10/anhalbum/lehieutinhkhucchoem.jpg

Artist: Lê Hiếu

Composer: Thái Thịnh

Sao không ôm anh như lần đầu tiên em đến?

Sao không hôn anh như ngày nào còn lưu luyến?

Sao không vui lên như một thời bao thương mến?

Màu mắt em sao hôm nay muộn phiền?

Ta chia tay nhau khi tình này đang say đắm

Mai em ra đi ngôi nhà này hoang vu lắm

Anh gom cho em hết bao kỷ niệm êm ấm

Mọi thứ nơi đây đều thuộc về em

Ngày xưa cho nhau tình yêu đó, em mong em là tất cả

Và muốn anh luôn bên em không bao giờ lìa xa

Mộng ước ngây ngô lúc ban đầu nay đã phai rồi

Tiễn đưa em về một tình yêu mới ..

Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả

Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa

Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm

Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim...yêu em

Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé

Em không yêu anh đâu cần buồn tênh như thế

Không nên quan tâm đến cuộc đời anh hoang phế

Mình hãy quên đi bao câu hẹn thề

Xem như hai ta không thuộc về nhau em nhé

Khi xưa yêu nhau như một trò chơi thơ bé

Ba năm qua đi lớn khôn rồi đành là thế

Đành rẽ chia hai người về hai lối

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

21.1.08

January 21, 2008: Listen To Your Heart

bài hát này hay tuyệt, vừa chạy xe vừa nghe bài nì chỉ mún ngất ngây con gà tây thui, share mọi người cùng nghe. Mún tải nguyên bài caht61 lượng cao thì vào đây.

"Listen To Your Heart"



I know there's something in the wake of your smile.
I get a notion from the look in your eyes, yea.
You've built a love but that love falls apart.
Your little piece of heaven turns too dark.

Listen to your heart
when he's calling for you.
Listen to your heart
there's nothing else you can do.
I don't know where you're going
and I don't know why,
but listen to your heart
before you tell him goodbye.

Sometimes you wonder if this fight is worthwhile.
The precious moments are all lost in the tide, yea.
They're swept away and nothing is what is seems,
the feeling of belonging to your dreams.

And there are voices
that want to be heard.
So much to mention
but you can't find the words.
The scent of magic,
the beauty that's been
when love was wilder than the wind.

4.1.08

January 04, 2008: Làm trai khổ lém ai ơi, hihi

Zepar (1/2/2008 9:30:46 AM): the leo

Zepar (1/2/2008 9:31:06 AM): dau nam den ra mat gia dinh nha trai okie chu chau?

Zepar (1/2/2008 9:31:18 AM): da bit m lam cong viec moi la nhung j chua?

Christina (1/2/2008 9:32:17 AM): dạ

Christina (1/2/2008 9:32:17 AM): J

Christina (1/2/2008 9:32:17 AM): sặc

Christina (1/2/2008 9:32:17 AM): cháu vẫn đến chơi thường xuyên mà

Christina (1/2/2008 9:32:17 AM): bỏ rồi

Zepar (1/2/2008 9:32:32 AM): bo cai j roi

Christina (1/2/2008 9:38:40 AM): bỏ người yêu

Zepar (1/2/2008 9:42:11 AM): chau nay hay we

Zepar (1/2/2008 9:42:14 AM): da bo nguoi ieu

Zepar (1/2/2008 9:42:18 AM): con sang nha no choi lam cai j

Zepar (1/2/2008 9:42:23 AM): ranh we hen

Zepar (1/2/2008 9:42:26 AM): xao k co can cu

Christina (1/2/2008 9:45:53 AM):

Christina (1/2/2008 9:47:28 AM):

Christina (1/2/2008 9:47:28 AM): thì vẫn qua mà

Christina (1/2/2008 9:47:28 AM): vẫn để xe nhờ

Christina (1/2/2008 9:47:28 AM): nhưng mệt mỏi

Christina (1/2/2008 9:47:28 AM): bỏ là điều trong tầm tay chú ah

Zepar (1/2/2008 9:47:40 AM): ui

Zepar (1/2/2008 9:47:46 AM): con gai dua neo cung rứa

Zepar (1/2/2008 9:47:49 AM): chu ranh we ma

Zepar (1/2/2008 9:47:52 AM): noi 1 dang

Zepar (1/2/2008 9:47:53 AM): lam 1 neo

Zepar (1/2/2008 9:47:56 AM): bao bo trong tam tay

Zepar (1/2/2008 9:48:04 AM): nhung trong bung thi cho chet di duoc

Zepar (1/2/2008 9:48:06 AM): J

Zepar (1/2/2008 9:48:12 AM): kho lừa dc chu lém

Zepar (1/2/2008 9:48:20 AM): sap len chuyen gia trong linh vuc ni roai

Christina (1/2/2008 9:48:49 AM):

Christina (1/2/2008 9:48:49 AM): thiệt

Christina (1/2/2008 9:48:55 AM):

Christina (1/2/2008 9:48:55 AM): ko đùa

Zepar (1/2/2008 9:49:26 AM): thui duoc rui

Zepar (1/2/2008 9:49:32 AM): chu k cai voi chau

Zepar (1/2/2008 9:49:41 AM): de xem chau se bo nhu the neo rui bit

Zepar (1/2/2008 9:49:43 AM): J

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM):

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): hãy đợi đấy

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): J

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): thật

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): người yêu cháu bị cái tật hay chat chit làm quen với gái

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): cái chuyện đó thực ra là bình thường

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): bạn bè chẳng có gì

Christina (1/2/2008 9:52:25 AM): nhưng mà mấy con bé đó hay nói xấu cháu

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): nên ko ưa được

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): thêm nữa

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): mắc bệnh lười

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): ngày lễ tết ko bao giờ cho đi đâu

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): cháu còn trẻ

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): chứ có phải bà già đâu

Christina (1/2/2008 9:52:26 AM): mà ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác

Christina (1/2/2008 9:52:56 AM): ở lỳ 1 chỗ

Zepar (1/2/2008 9:53:20 AM): chi co 2 toi nho do thoai ah

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): ko

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): còn nhiều tội khác

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): 2 tội đó là ko nhỏ

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): nhưng mà bạn cháu bị mắc cái bệnh stress triền miên

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): mặt mày cau có với cháu

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): nhìn ko có hứng gì cả

Christina (1/2/2008 9:55:02 AM): >"<

Christina (1/2/2008 9:55:37 AM): sẵn sàng đi nhậu nhưng ko bao giờ biết đưa cháu đi đâu

Christina (1/2/2008 9:55:37 AM): mà nói chung

Christina (1/2/2008 9:55:37 AM): nhiều tội

Zepar (1/2/2008 9:55:53 AM): oach

Zepar (1/2/2008 9:56:02 AM): sao ma chau ke nhu ke toi chu vay

Zepar (1/2/2008 9:56:07 AM): cac toi doa

Zepar (1/2/2008 9:56:12 AM): thegn neo ma k mac fai

Zepar (1/2/2008 9:56:14 AM): hix

Christina (1/2/2008 9:59:15 AM): SN cháu ko tặng quà thì cũng ko sao

Christina (1/2/2008 9:59:15 AM): nhưng đây cãi nhau với cháu

Christina (1/2/2008 9:59:20 AM): rồi bỏ đi

Christina (1/2/2008 9:59:26 AM): rủ con khác đi cafe

Christina (1/2/2008 9:59:32 AM): cháu đã bỏ qua mấy lần rồi

Christina (1/2/2008 9:59:57 AM): lại còn thi thỏang điên điên

Christina (1/2/2008 10:00:17 AM): than thở về cháu với mấy con bé khác

Christina (1/2/2008 10:00:17 AM): mà

Christina (1/2/2008 10:00:17 AM): lại gặp đúng đối tượng chứ

Christina (1/2/2008 10:00:31 AM): chúng nó thành cái TV luôn

Christina (1/2/2008 10:00:32 AM): =.=

Christina (1/2/2008 10:00:32 AM): thế là 1 đồn 10, 10 đồn trăm

Christina (1/2/2008 10:00:38 AM): sự việc được thổi phồng hết cỡ

Zepar (1/2/2008 10:00:53 AM): chai

Christina (1/2/2008 10:01:36 AM): thêm nhiều tội nữa

Zepar (1/2/2008 10:01:56 AM): chau dang ke chuyen cua minh hay co tinh xia xói, cham chích chu vay???

Christina (1/2/2008 10:02:17 AM): cái con bé ghét cháu nó chat với bạn trai cháu: "chị ấy hay dỗi thì anh chị cưới nhau đi khỏi dỗi"

Christina (1/2/2008 10:02:44 AM): người yêu cháu tương ngay 1 câu"cưới cái gì"

Christina (1/2/2008 10:03:43 AM): hứ

Christina (1/2/2008 10:04:02 AM): cháu cũng có muốn cưới đâu

Christina (1/2/2008 10:04:04 AM): =.=

Christina (1/2/2008 10:04:05 AM): câu đó cháu nói mới đúng

Christina (1/2/2008 10:04:05 AM): con trai các chú

Christina (1/2/2008 10:04:05 AM): ai cũng thế

Christina (1/2/2008 10:04:07 AM): mạnh mồm

Christina (1/2/2008 10:04:07 AM): rồi cuối năm cưới liền

Christina (1/2/2008 10:04:07 AM): J

Christina (1/2/2008 10:04:09 AM): nhưng nói chung

Christina (1/2/2008 10:04:09 AM): cháu ko thấy yêu nhiều

Christina (1/2/2008 10:04:10 AM): đã khó khăn lại thêm nhiều ngăn cản

Christina (1/2/2008 10:04:11 AM): thì thôi đi

Christina (1/2/2008 10:04:11 AM): đã phải cháu thuộc loại thích ở 1 mình

Christina (1/2/2008 10:04:12 AM): =.=

Christina (1/2/2008 10:07:04 AM): ghét nhất mấy người hay nói mạnh mồm

Zepar (1/2/2008 10:08:25 AM): h,the chau quen ìtheng do duoc bao lau roi?

Christina (1/2/2008 10:09:39 AM): ờ

Christina (1/2/2008 10:10:07 AM): lâu rồi

Christina (1/2/2008 10:10:10 AM): chả nhớ

Christina (1/2/2008 10:10:20 AM): mà

Christina (1/2/2008 10:10:21 AM): nói chuyện chú đi

Christina (1/2/2008 10:10:22 AM): chuyện cháu chán rồi

Christina (1/2/2008 10:10:23 AM): J

Christina (1/2/2008 10:10:26 AM): chú là chú hư lắm ý

Christina (1/2/2008 10:10:26 AM): J

Zepar (1/2/2008 10:11:49 AM): tu nhien quay ngang chui chu hu la sao?

Zepar (1/2/2008 10:12:06 AM): the la chau wen no sau khi vao SG hay truoc do?

Christina (1/2/2008 10:12:52 AM): J

Christina (1/2/2008 10:14:03 AM): đây là đánh rắn động cỏ

Zepar (1/2/2008 10:18:22 AM): hừ

2.1.08

January 02, 2008: "Nó"

Hôm qua tớ có giấc mơ rất đặc biệt. Tớ đi thăm 1 người bạn thân. Có vẻ như cô ta ở khu căn hộ cao cấp, lúc vào phải gửi xe ở bãi. Mọi việc em xuôi, thăm hỏi bạn bè vui vẻ, truyện trò rôm rả; xong thấy cũng đã khuya rồi nên xin phép kiếu từ về nghỉ khoẻ. Lúc ra đến bãi giữ xe mới thấy hãi hùng, khu để xe rộng phải êến bằng cả công viên 23/9 mà xe đã dựng kín hết. Nhìn khắp nơi đâu đâu cũng thấy xe. Tớ bối rối quá biết tìm đâu ra chiếc "a móc chym" của mình đây??? Tớ hơi hoảng hỏi nhân viên giữ xe, anh ta trấn an bằng cách bảo tớ đi vào sâu hơn hỏi nhân viên dọc đường là tớ gửi xe lúc máy giờ họ sẽ chỉ khu vực xe của tớ cho.

Hix, làm thế nào nhớ chính xác đây. Tớ cũng tìm được tay nhân viên khác và nói khoảng thời gian gửi xe, hắn chỉ tớ đi tím tuốt ở trong. Tại khu vực được chỉ, tớ nhìn quanh ngao ngán, cùng loại xe với tớ có đến cả ngàn chiếc, để khắp nơi. Chúng hcỉ khác nhau cái biển số. Gần như vô vọng khi tìm ra xe mình. Tớ tuyệt vọng nhìn qunh và cố gắng tìm cái cảm giác thân thuộc của chiếc xe của mình nhưng vô ích. Nó không có ở gần đây, cảm giác mách mình là thế. Vậy nó đang ở đâu trong rừng xe này? làm cách nào tìm ra nó? Để trả lời 2 câu hỏi này tự nhiên tớ nhớ đến cái điều khiển xe từ xa cầm trên tay. Tớ vừa đi dọc bãi xe vừa bấm, vàn ngóng tai nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc xe của mình. Đi một hồi tớ tự nhiên nghe văng vẳng tiếng xe của mình bên kia hòn non bộ. Qua mừng rỡ, ơớ chạy như bay đến khu vực phát ra tiếng động. Sau một hồi vất vả tìm kiếm, kia rồi chiếc xe than thuộc, iêu dấu của mình đang đậu ở đó, chớp chớp đèn, kêu "bíp bíp".

Thật là vui mừng khi gặp lại "nó". Cảm giác tưởng là lạc mất giờ tìm lại được thật sự... rất đã. Tớ ngồi bật giậy, giấc mơ qua đi nhưng cảm giác vẫn còn đó, một cái gì ấm áp trong lòng. Tớ cảm thấy gì??? Cái gì của mình thì trước sau gì cũng của mình, cho dù "nó" có bị thất lạc ở đâu đi nữa thì mình cũng có cách tìm ra "nó"! vì nhu cầu tìm nó rất cao nên bằng mọi giá mình fải tìm ra nó cho dù nó có bị lạc giữa "rừng người, rừng xe". Khi tìm được "nó" thì cảm giác thật tuyệt, cái cảm giác: gần gũi, thân quen, tin tưởng, mặc nhiên là của mình... tràn về quả thật nó là của mình, không phải của ai khác.

Một cảm giác "Bình An" tuyệt vời, không lo lắng suy tư gì cả! Mún có được cái cảm giác thân quen đó, trước tiên bạn và nó phải tiếp xúc thường xuyên và ổ định, không phát sinh bất kỳ mâu thuẫn, hiềm khích gì cữa bạn và "nó". Thời gian tiếp xúc lâu ngày sẽ mang đến cho bạn cái "cảm" đặc biệt từ "nó". Nếu 1 cái khác như "nó", nhưng không phải là "nó", thì bạn chỉ cần chạm tay vào là sẽ biết ngay!!!

ta.value.length) { ta.selectionEnd = ta.value.length; } // decide where to add it and then add it var firstPos = ta.selectionStart; var secondPos = ta.selectionEnd+tagOpen.length; // cause we're inserting one at a time ta.value=ta.value.slice(0,firstPos)+tagOpen+ta.value.slice(firstPos); ta.value=ta.value.slice(0,secondPos)+tagClose+ta.value.slice(secondPos); // reset selection & focus... after the first tag and before the second ta.selectionStart = firstPos+tagOpen.length; ta.selectionEnd = secondPos; //ta.focus(); ta.scrollTop=st; } } linkIt = function(i) { var myLink = PRO_prompt("Enter URL:","http://"); if (myLink != null) { tagIt('','', i); } } //textareas = document.evaluate("//textarea",document,null,XPathResult.UNORDERED_NODE_SNAPSHOT_TYPE,null); textareas = document.getElementsByTagName('textarea'); for (i=0; i','italic " + "','bold " + "

','
quote " + "link"; textArray[i].parentNode.insertBefore(accessBar, textArray[i]); } })();

January 02, 2008: Em thik được ôm!

Em thích đựơc ôm. Khi ôm và đựơc ôm, em cảm giác rất ấm áp. Khi xem phim, những cái ôm ghì và xiết chặt tay thường làm em cảm động hơn những nụ hôn. Em thích cảm giác tựa vào ai đó, bình yên và hạnh phúc với một tấm lưng vững chãi và một vòng tay ấm áp. Với con gái, những va chạm vật lý không chỉ là bằng chứng nhận cho một mối quan hệ thân thiết. Những cái ôm, cầm tay còn giúp họ khoẻ mạnh hơn về mặt tinh thần. Da con người có hơn 500 ngàn thụ quan cho áp lực và tiếp xúc, nhưng độ nhạy thì khác biệt ở hai giới. Từ khi sinh ra, các cô gái đã sở hữu những thụ quan xúc giác nhạy cảm hơn ít nhất 10 lần so với phe kia. Đìêu này khiến những va chạm bên ngoài ảnh hưởng mạnh và lâu dài hơn với họ.





Khi bùôn hay stress, em ôm ghì lấy thú bông. Đó là cách những thụ quan của em đựơc lấp đầy. Khi ấy, những thụ quan này sẽ truỳên ngựoc thông tin về não, làm giải phóng oxytocin xoa dịu cơn khó chịu. Do vậy, khi một cô gái không vui và thỏ thẻ với bạn rằng “Anh có thể ôm em thật chặt không?”, thì không phải cô ấy nhõng nhẽo đâu. Đấy là dấu hiệu cho thấy, bạn rất quan trọng và cô ấy múôn vòng tay bạn là thuốc giảm đau.





Cũng không phải ngẫu nhiên khi có lần em nói cái gối ôm có ý nghĩa rất lớn với em. Khi ngủ xa nhà, đìêu đầu tiên em nhớ là gối ôm. Cái gối ôm là hình ảnh thân thương và gần gũi nhất về gia đình. Đó là cái gối em đã ôm mỗi tối suốt hơn 10 năm. Cái gối ôm cũ, mềm oặt, không còn căng phồng, nhưng tạo cho em cảm giác rất yên bình và ấm áp . Khi ôm ngừơi yêu, em cũng thấy yên bình và ấm áp. Và em gọi ngừơi yêu là Gối ôm.





Em vẫn nhớ hình ảnh trong một bộ phim Hàn Quốc nào đó em xem cách đây mấy năm. Cô gái gây ra một lỗi lầm nghiêm trọng, chàng trai rất rất giận, bỏ nhà đi và không thèm nói chuyện với cô. Mấy ngày sau, khi hai người gặp nhau để nói rõ mọi chuyện, chàng trai vẫn rất giận, không thèm nói gì cả. Và đột nhiên, anh ghì chặt lấy cô, và cô oà khóc. Anh nói hãy cho anh thời gian để quên đi chuyện đó, anh sẽ không thể cười vui và nói chuyện với cô như bình thường tạm thời trong lúc này được, nhưng anh vẫn rất thương cô. Cái ôm xiết bao dung đó của chàng trai ấn tượng tới mức đến bây giờ, em đã quên mất tên phim, tên diễn viên, thậm chí tình tiết phim, nhưng cái ôm đó thì không quên đựơc.

Và em nhớ lần người yêu giận em, em thấy mình rất sai, sai đến mức không dám nói gì để biện minh cho mình cả. Em chỉ ngồi im lặng một góc tự trách mình. Khi người yêu lẳng lặng choàng vai em và xoa nhẹ đầu, đột nhiên em rơm rớm nước mắt vì thấy tủi thân hết sức, như nãy giờ mình bị bỏ bê quá lâu vậy. Em thích cảm giác lâu lâu ghì chặt người yêu một cái khi ngồi trên xe, mặc dù lắm lúc làm người yêu la oai oái vì nghẹt thở. Em thích cảm giác được người yêu bất ngờ ôm choàng từ phía sau. Em thích cảm giác vòi vĩnh “Người yêu ôm em một cái đi”, và người yêu sẽ ôm em một cái thiệt chặt. Em còn thích ngừơi yêu xoa đầu, thích bàn tay to và ấm của người yêu, dù biết sẽ có ngừơi bảo là sao con nít quá đi.

Những cái ôm lặng lẽ nhưng lại nói lên rất nhìêu đìêu. Như cái ôm vui mừng lúc thành công...






... chia sẻ khi thất bại






Cái ôm giữa ba và con...






... hay con và mẹ






Giữa những cặp vợ chồng trẻ...






... và già






Cái ôm hạnh phúc...






... hay đau lòng khi chia xa!






Còn bạn, bạn có thường xuyên ôm cô gái của bạn không? Con gái chỉ chấp nhận va chạm khác giới khi đó là chàng trai họ yêu thương. Sự lười nắm tay, hạn chế ôm… thường bị nghi là tình cảm đang vơi dần. Khi ấy, một là cô ấy sẽ hờn dỗi nhưng không nói ra vấn đề chính và biến thành một dạng “con gái lắm chuyện” trong mắt bạn. Hai là cô ấy sẽ chủ động ôm bạn, nhưng bạn lại gạt ra vì “yêu lâu, đâu cần hoa lá thế”. Điều này khiến cô ấy tủi thân cho rằng mình đang trở nên kém xinh, kém yêu trong mắt bạn. Tự nhiên thôi, lòng tự trọng và kiêu hãnh sẽ chỉ đường cho cô ấy rời xa bạn, vì bên bạn, cô ấy thấy giá trị bản thân đang bị mòn.



Nếu vitamin “ôm” vừa nuôi tình yêu, vừa khiến cô gái của bạn mỉm cười, hồng hào xinh xắn và yêu đời hơn, thì tại sao không thi thoảng ghì chặt nàng một cái?




January 02, 2008: Cảm giác của bàn tay

Hôm qua tớ lại mơ... lần này, tớ mơ thấy một cảm giác đê mê khác. Cái cảm giác của đôi bàn tay khi lần đầu được chạm đến cái Iphone (IP) yêu quý, hằng mơ mộng bao lâu. Giờ "nó" mới nằm trên tay mình, từ từ... thận trọng bóc vỏ hộp mới toanh và... chạm những ngón tay vào "nó", từ từ trượt dài trên thân mình "nó" từ trên xuống dưới. Hix, hồi hộp, tập trung, chú ý vào công việc "chạm" ý đã khiến những cảm giác mạnh mẽ từ ngón tay truyền lên não bộ và mang cho ta một cảm giác rất thật và mạnh về cái IP mới toanh đoá.

Trong cuộc sống, do chúng ta chạm quá nhiều lần vào một vật đã quá quen thuộc như cái... bàn phím PC chẳng hạn á. Nên cảm giác từ các ngón tay đã bị chai đi mất rồi vì thế. Chúng ta không cảm nhận nó một cách sâu sắc. Hãy nhớ lại LẦN ĐẦU TIÊN, chúng ta chạm vào "nó", cảm giác đó rất mạnh mẽ, đặc biệt và luôn lưu giữ trong chúng ta về hình dung cái vật mà chúng ta chạm tay vào. Cái cảm giác đó mới thật sự lột tả được hết cái hấp dẫn của "nó". Mỗi vật khi lần đầu tiên chúng ta chạm vào, đều để lại choi chúng ta một cảm giác, ấn tượng, khái niệm, hình dung rất sâu đậm trong cuộc đời này, những lần chạm sau... cảm giác mất dần vì độ quen thuộc đến thiếu chăm chú tập trung. Khi ấy, hãy nhớ lại cái chạm đầu tiên vào "nó". Cảm giác tuyệt với như mới sẽ trở về. Rất tuyệt!!!

25.12.07

December 25, 2007:

Giáng sinh 2007 đêm qua là một đêm thất bại thảm hại...

21.12.07

December 21, 2007: Cà phê hay cam vắt...?




220

... Có lẽ chuyện của tôi với Đông cũng giống như ly cà phê kia, nếu đã không thích mà cứ cố uống thì chỉ càng cảm thấy đắng mà thôi...

1. Ngày sinh nhật lần thứ 24, tôi - một cô gái bướng bỉnh trong mắt mọi người - bỗng thấy mình lẻ loi. Bạn bè cùng lứa hầu hết đã xây dựng gia đình, thậm chí có người đã sinh con. Duy chỉ có tôi vẫn sớm tối đi về một mình. Đôi lúc tôi tự an ủi rằng như thế càng tự do, nhưng cũng chẳng hiếm khi tôi tự thấy tình cảm của mình sao quá đáng thương.

Buổi tối, Thuận rủ đi uống cà phê. Đó là một quán cà phê nhỏ hẹp nhưng dài hun hút. Không có gì đặc biệt khiến người ta chú ý tới cái quán cà phê nhỏ ấy ngoại trừ sự yên tĩnh nhiều khi tới u ám của nó.

Thuận nói với tôi rằng cà phê ở đây rất ngon. Không giống như những nơi khác mua bột cà phê về pha, ở đây, chủ quán tự tay chọn, rang rồi xay cà phê theo một công thức đặc biệt nào đó.

Tôi không sành về cà phê và không quan tâm nhiều tới cái quy trình phức tạp ấy, nhưng cũng thấy thú vị bởi cái cảm giác mình đang thưởng thức một điều đặc biệt nên không mấy khi từ chối theo Thuận tới đây.

Lần đầu tiên đến quán, tôi cũng giả vờ sành điệu kêu một tách cà phê đen. Nhìn tôi nhăn nhó uống Thuận cười lớn mà chê tôi. Thuận gọi cho tôi một ly chanh muối và bảo: "Nếu Ly không thích điều gì thì cũng đừng vì sỹ diện mà cố. Nhất là với những thứ như cà phê, đã không thích thì càng cố càng thấy đắng!".

2. Ba năm trời làm bạn cùng Thuận, hàng trăm lần cùng anh ngồi ở quán cà phê này và đã uống hàng trăm tách cà phê đắng nghét nhưng tôi vẫn chưa một lần nhận ra vị ngọt nơi đầu lưỡi sau mỗi ngụm cà phê. Tôi không nói cho Thuận nghe điều ấy bởi tôi sợ thừa nhận với anh rằng tôi đã sai.

Trước Thuận, tôi luôn là cô gái bướng bỉnh. Tôi không thích Thuận hay bất cứ chàng trai nào nhìn tôi như một kẻ yếu đuối đáng thương. Ngày chia tay với Đông - mối tình đầu của tôi, tôi cũng đã ngồi ở đây với Thuận.

Trong khi anh lặng lẽ nhìn tôi đầy thương cảm thì tôi như muốn nổi khùng lên. Tôi đã quát vào mặt Thuận, tôi yêu cầu anh đừng bao giờ tỏ thái độ thương hại ấy trước mặt tôi. Nhưng ngay cả khi đã chia tay Đông rồi tôi vẫn không thể quên được anh. Trong một góc khuất sâu của trái tim, tôi biết Đông vẫn lặng lẽ sống ở đó và thỉnh thoảng dày vò tôi bởi những ký ức xa xôi.

Tiếng là chia tay nhưng chúng tôi vẫn ngồi chung phòng làm việc, ngày ngày vẫn nhìn thấy nhau và thi thoảng Đông vẫn gửi cho tôi một vài message. Mỗi lần như thế, dù cố gắng không bộc lộ ra nhưng con tim tôi lại leng keng gõ nhịp. Thi thoảng tôi cũng gửi cho Đông một vài email có những lời lẽ đầy kiêu hãnh. Trong thâm tâm tôi biết mình vẫn hy vọng một ngày anh sẽ trở lại.

Tôi quan tâm tới cuộc sống và công việc của Đông. Tôi thấy mình tức tối khi anh bị sếp mắng mỏ, tôi thấy mình mệt nhoài mỗi khi anh phải làm thêm giờ và thấy lòng mình se sắt mỗi khi anh sánh bước cùng cô gái nào đó.

3. Cho đến ngày hôm qua, khi Đông bước đến bên tôi và nhẹ nhàng trao cho tôi tấm thiệp hồng thì tôi gần như ngã quỵ. Tôi đã gượng cười, gượng nói để rồi hết buổi làm việc tôi lao về nhà, úp mặt vào gối mà không thể khóc. Thật lạ lùng là khi người ta quá đớn đau, người ta lại chẳng thể khóc. Chỉ đến khi ngồi trước Thuận, tôi lại mới thấy từng giọt nức nở đang lăn tràn trên gò má.

Thuận ngồi đối diện mắt không nhìn tôi. Anh nhìn chăm chút vào từng giọt cà phê đang tí tách nhỏ xuống. Thuận cũng không lau nước mắt cho tôi, anh để mặc cho tôi tức tưởi mà cũng chẳng hỏi lý do.

Tôi đã khóc thật lâu cho tới lúc dường như không còn nước mắt để khóc thì tôi dừng lại. Lúc ấy Thuận mới kêu cô nhân viên phục vụ lại, anh bảo: "Ly uống nước cam nhé, em đừng uống cà phê nữa, 3 năm uống nó không xúc cảm mà em vẫn chưa chán sao?". Bỗng dưng tôi muốn một lần làm khác những gì mình vẫn thường làm.

Uống hết ly cam vắt vàng óng, dường như chuyện của Đông đã xa quá mất rồi. Có lẽ chuyện của tôi với Đông cũng giống như ly cà phê kia, nếu đã không thích mà cứ cố uống thì chỉ càng cảm thấy đắng mà thôi. Có lẽ Thuận nói đúng, chỉ cần tôi bớt đi một chút bướng bỉnh, tôi sẽ nhận ra nước cam phù hợp với mình hơn cà phê đen.

Chôm tư2 blog bé Vy!